Chén cơm - chén vàng

2019-09-30 16:22:57

“Ai ơi bưng bát cơm đầy 
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần” 
Bao công chăm bón chuyên cần 
Dầm mưa dãi nắng ngàn lần nhớ cho.

Ai ơi lúc ấm lúc no 
Đừng ghen đừng ghét so đo người nghèo
Những ngày lội suối trèo đèo 
Những năm ta sống phận bèo nổi trôi.

Ai ơi quý giọt mồ hôi 
Cũng như trân quý cuộc đời Nông dân
Những người cơ cực âm thầm 
Quanh năm vất vả tảo tần gian nan.

Bưng lên một chén cơm vàng 
Thấy đời dịu ngọt an nhàn biết bao
Nên dù cuộc sống ra sao 
Hãy luôn trân trọng công lao của mình.

Tác giả: Trần Thị Hiếu

Nhằm góp phần tạo sự phong phú cho mục Thơ, hoan nghênh bà con nông dân gửi các tác phẩm thơ, văn của mình sáng tác ở phía dưới bình luận. Chúng tôi sẽ tổng hợp và đăng vào mục Thơ nhà nông.


Xem thêm

Tây Nguyên ngày cuối năm

Tây nguyên giờ này ai còn muốn ghé qua? Khi Tết sắp về mà cà phê sụt giá. Khi hoa màu rẻ bèo như sỏi đá, chăm bón bao ngày mà quả cũng cho không.

Khi nông dân lên phố

Đã lâu rồi ẻm chẳng được đi chơi. Nào có biết ngoài trời xanh hay tím. Đã lâu rồi chân tay mình bịn rịn, vì rẫy nương, vì con cái, lợn gà.

Cô hái cà vui tính

Lượm cà mà chạy vòng quanh, Trèo cây rồi lại tụt nhanh xuống bồn. Em thì nhắc cũng mỏi mồm, Nhắc nhiều họ chửi "xàm hồn" thì sao.

Tâm sự cùng gà

Gà ơi từ đợt nuôi mày, bây giờ mới được đợt này giá cao. Tao nghe họ nói xôn xao giá gà cả nước chỗ nào cũng tăng.

Chạy...

Ngày xưa còn nhỏ chạy trường. Đến khi đi học ra đường chạy đua. Rồi lúc tốt nghiệp sợ thua, lại lo chạy điểm để mua cái bằng.

Thói đời

Sống trên đời đâu phải ai cũng tốt, thiếu chi người giả đội lốt nai. Cứ giả nhân, giả nghĩa ở bên ngoài nhưng mài dao giấu sau lưng người khác.

Trung thu nơi miền quê nhỏ

Trung Thu về sao chẳng thấy Trăng đâu, chỉ thấy màu đen sì mây đứng đó. Thấy thương cho đám trẻ con bé nhỏ. Cứ nghiêng nghiêng ngó ngó chiếc đèn lồng.

Bần cùng sinh đạo tặc

Thà rằng túng thiếu ăn mày Cơ bần thì phải ngửa tay xin tiền. Còn hơn cái lũ vô duyên Chân tay đầy đủ mà chuyên rình mò.