Làm nông mà sợ sâu thì biết phải làm sao?

2019-04-02 17:25:46

Sáng ra nai nịt gọn gàng
Dao gài, súng ống vội vàng lên nương
Thang dài ướt đẫm hơi sương
Ung dung em mới hạ muồng cho tiêu
Trên cao gió thổi phiêu diêu
Nhìn em khác vẻ yêu kiều mọi khi
Còn đâu cái dáng nhu mì
Một tay cầm rựa, tay thì đu thang
Ngó em rất mực đàng hoàng
Nông dân chính hiệu rõ ràng siêng năng
Ngờ đâu chặt được hai tăng
Lộp đà lộp độp sâu vằn rơi rơi
Thế là ơi hỡi trời ơi
Nàng phi như kiểu người dơi hạ trần
Ai dè cô ẻm nông dân
Sợ sâu như thể sợ nhầm người yêu
Tác giả: Trần Thị Hiếu

Nhằm góp phần tạo sự phong phú cho mục Thơ, hoan nghênh bà con nông dân gửi các tác phẩm thơ, văn của mình sáng tác ở phía dưới bình luận. Chúng tôi sẽ tổng hợp và đăng vào mục Thơ nhà nông.


Xem thêm

Bần cùng sinh đạo tặc

Thà rằng túng thiếu ăn mày Cơ bần thì phải ngửa tay xin tiền. Còn hơn cái lũ vô duyên Chân tay đầy đủ mà chuyên rình mò.

Vu Lan về với Mẹ Cha

Vu Lan về với Mẹ Cha. Đừng ra quán nhậu, la cà quán bia. Về nhà nghe Mẹ phân chia. Đứa này lau dọn, đứa kia thịt gà.

Tây Nguyên đại ngàn

Ta lên mây gió đại ngàn. Con sông con suối miên man rì rào. Ta lên rường gỗ non cao. Chim kêu vượn hú chào mào hót ca...

Đến bao giờ?

Mưa mấy ngày..giá cà trôi theo nước, đến mùa mưa chắc còn được chục ngàn. Người Nông dân đâu chỉ có mùa màng, mà sau lưng còn ngân hàng đòi nợ.

Cà phê đi theo gió

Vẫn nghĩ rằng thiên tai mình đã biết. Có thắng thua có mất mát bội phần. Nhưng một khi nghèo khổ lại túng bần. Thì nông dân còn chi nông dân hỡi.

Quê hương gọi ta về

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi. Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu. Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu. Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

Nhớ làng xưa

Tôi nhớ làng tôi, nhớ rất nhiều. Con tim da diết biết bao nhiêu. Tâm tư nhớ lại thời niên thiếu. Hình ảnh bà con nội ngoại yêu

Chiều nay bão về

Bão số 3 đã qua đi, kéo theo bao nhiêu mất mát về người và tài sản. Biết bao gia đình đang hạnh phúc bỗng chốc trở nên tan tác, chia li.

Miền Trung mùa nước lũ

Có ai ghé miền Trung mùa nước lũ? Mắt chỉ nhìn cũng đủ khóc thương rồi. Vật, cây, lá, nhà khắp nơi trôi nổi. Người chết chìm vô tội lắm... Trời ơi!