2019-01-10 16:53:58

Nhìn hạt cơm trắng trong
Và lên miệng ánh lên màu đỏ
Hạt cơm nào cũng có
Màu đỏ kia 
Ngọc của máu người

Trên cánh đồng đời
Hạt gieo, hạt gặt
Hiền như lúa, khoai và đất
Lại thấm nhiều nước mắt, mồ hôi…

Thời gian luôn gặng hỏi tôi:
Biến cố đất có đỏ lòm lịch sử?
Bốc lên tay nắm đất xốp tơi
Đầy vuốt nanh thú dữ!

Bài thơ viết về đất không có chữ
Mở ra đọc bằng lương tâm
Mỗi nhà thơ là một nông dân
Trăm ngàn tiếng kêu ai oán

Trời thương người mưa thuận gió hòa
Người tranh nhau làm nên lũ, hạn…
Đất thành tên đạn
Bắn vào nhau !

Quan tham sang giàu
Kề môi bát…
Tứa ra màu đỏ.

-NGUYỄN LÂM CẨN-

Theo blogtinhte.net


Xem thêm

Chạy...

Ngày xưa còn nhỏ chạy trường. Đến khi đi học ra đường chạy đua. Rồi lúc tốt nghiệp sợ thua, lại lo chạy điểm để mua cái bằng.

Thói đời

Sống trên đời đâu phải ai cũng tốt, thiếu chi người giả đội lốt nai. Cứ giả nhân, giả nghĩa ở bên ngoài nhưng mài dao giấu sau lưng người khác.

Chén cơm - chén vàng

Bưng lên một chén cơm vàng, thấy đời dịu ngọt an nhàn biết bao. Nên dù cuộc sống ra sao, hãy luôn trân trọng công lao của mình.

Trung thu nơi miền quê nhỏ

Trung Thu về sao chẳng thấy Trăng đâu, chỉ thấy màu đen sì mây đứng đó. Thấy thương cho đám trẻ con bé nhỏ. Cứ nghiêng nghiêng ngó ngó chiếc đèn lồng.

Bần cùng sinh đạo tặc

Thà rằng túng thiếu ăn mày Cơ bần thì phải ngửa tay xin tiền. Còn hơn cái lũ vô duyên Chân tay đầy đủ mà chuyên rình mò.

Vu Lan về với Mẹ Cha

Vu Lan về với Mẹ Cha. Đừng ra quán nhậu, la cà quán bia. Về nhà nghe Mẹ phân chia. Đứa này lau dọn, đứa kia thịt gà.

Tây Nguyên đại ngàn

Ta lên mây gió đại ngàn. Con sông con suối miên man rì rào. Ta lên rường gỗ non cao. Chim kêu vượn hú chào mào hót ca...

Đến bao giờ?

Mưa mấy ngày..giá cà trôi theo nước, đến mùa mưa chắc còn được chục ngàn. Người Nông dân đâu chỉ có mùa màng, mà sau lưng còn ngân hàng đòi nợ.

Cà phê đi theo gió

Vẫn nghĩ rằng thiên tai mình đã biết. Có thắng thua có mất mát bội phần. Nhưng một khi nghèo khổ lại túng bần. Thì nông dân còn chi nông dân hỡi.